Ban đêm trăng lên cao, trong vườn mọi thứ đều im lặng, một tiếng mở cửa rất nhỏ vang lên.
"Đi xuống đi, ở đây không cần người hầu hạ nữa."
Ban đầu khi nhìn thấy người nam nhân đẩy cửa vào, ban đầu Châu nhi sửng sốt, sau đó mặt hồng tim đập nhanh phúc thân lui ra ngoài.
Miên Dục nhìn nữ nhân ngồi ngay ngắn trong phòng khách, nàng đang chăm chú đọc quyển sách trên tay.
Hắn ho nhẹ một tiếng muốn hấp dẫn sự chú ý của nàng.
Quả nhiên nàng ngẩng đầu nhìn về phía hắn, trong mắt nàng lộ ra vẻ kinh diễm, sau đó nghi hoặc hỏi: "Ngươi là ai?"
Hắn hừ lạnh, "Ngay cả trượng phu của mình nàng cũng không nhận ra sao?"
Nghe thấy giọng nói của hắn, nàng giật mình, "A, là chàng nhưng sao chàng lại..." Bộ râu trên mặt hắn không còn nữa.
"Qua đây, giúp ta thay quần áo." Lườm nàng một cái, hắn đi đến bên giường, ra lệnh.
"..." Nàng do dự một lúc, sau đó mới đứng dậy đi qua. Hôm nay nàng đã suy nghĩ cả một ngày, lần trước khi tuyển tú nàng giả vờ ngu ngốc để không bị chọn, lần này nàng cũng tính lập lại chiêu cũ, khiến cho trượng phu không có hứng thú với mình.
Phàm là nữ nhân đều muốn được trượng phu sủng ái, nhưng nàng thì không, chỉ mong sao trượng phu cách xa nàng.
Nàng đứng lên, đi được vài bước, bất ngờ ngã một cái, đụng vào cái bàn, làm đổ ấm trà trên bàn, nước trà trong ấm lập tức chảy xuống đất.
Nàng hô nhỏ một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-phuc-tan/2301503/chuong-2-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.