Choang một tiếng, sau đó là một tiếng hét kinh hãi ---
"A, phúc tấn, đó là cái bình hoa bối lạc gia thích nhất, sao người lại làm vỡ mất rồi?!"
"Cái gì? Đây là cái bình bối lạc gia thích nhất sao? Vừa rồi ta trượt tay, không cẩn thận nên...làm thế nào bây giờ?" Hải Lăng kích động nói.
"Này, này sao nô tỳ biết được? Ai nha, phúc tấn, không phải nô tỳ đã bảo người đừng động vào đồ gì của bối lạc gia sao?" Mặt mũi nha hoàn nhăn nhó, khẩn trương dọn những mảnh vỡ trên đất đi.
Hôm qua, nàng đập nát một đôi bình lưu ly mà bối lạc gia cất giữ, hôm trước thì làm bẩn bức tranh quý của bối lạc gia, mấy ngày trước thì làm vỡ ngọc bội bối lạc gia quý nhất, cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì bối lạc gia cũng sẽ tức giận mà hưu nàng.
"Thật xin lỗi." Hải Lăng rũ mắt xuống áy náy nói.
Từ cửa truyền đến một giọng nói lạnh lùng.
"Không sao cả, Châu Nhi, phúc tấn muốn đập cái gì, ngươi để cho nàng đập, đập chưa đủ, lại sai tổng quản đi mua về cho phúc tấn đập."
Đi vào trong nhà, Miên Dục cầm bình hoa trên bàn, ném xuống đất, choang một tiếng, bình sứ vỡ nát dưới đất, sau đó hắn lại cầm bình gốm trên bàn ném xuống, trên đất đầy các mảnh nhỏ.
Hắn đi đến bên cửa sổ lấy đôi ngọc khắc long phượng nhét vào trong tay Hải Lăng, ánh mắt lạnh lùng nhìn nàng chăm chú, "Đến, nàng muốn ném cái gì thì ném, ném đến lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-phuc-tan/2301502/chuong-2-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.