Chương Chi Vi không nhớ mình đã lên máy bay như thế nào, mọi thứ đều có Lục Đình Trấn lo liệu.
Giống như lúc đi học được anh đưa đến trường, ngay cả túi sách cũng không cần phải cầm, Lục Đình Trấn trò chuyện, trao đổi với người khác, giở tấm thảm mềm mại đắp lên chân Chương Chi Vi.
“Ngủ đi.” Lục Đình Trấn nói: "Ngủ dậy là đến nơi.”
Từ Hồng Kông đến Malaysia cũng mất hơn bốn tiếng đồng hồ, quả thực là một chặng đường khá ngắn. Chương Chi Vi mở to mắt, cô không thể nào ngủ được, không ngừng nghĩ ngợi phải làm thế nào bây giờ?
Lục Đình Trấn ở đây, cô không thể liên lạc với Hạ Thành Minh.
“Người lao công” mà Hạ Thành Minh thuê, còn có thứ ở trong xe quét dọn phải làm sao đây?
Cô ép mình trấn tĩnh, nhắm mắt lại, nghe tiếng Lục Đình Trấn lật sách ở bên cạnh. Tiếng lật sách không lớn, rất nhỏ. Đó là cuốn tạp chí mà người ta vừa mang đến, cô chỉ nhìn thoáng qua, trang bìa có một loại động vật trong truyện cổ tích của trẻ em, có cái mũi dài thượt, hai màu đen trắng, chắc là lợn vòi Mã Lai.
Malaysia, Malaysia.
Đầu Chương Chi Vi càng đau hơn.
Thế hệ ông cha của cô di dân đến Malaysia, người từ Mân Nam qua đó hầu hết đều sống ở bờ tây Malaysia. Từ bang Perlis ở phía bắc đến Johor Bahru ở cực nam có rất nhiều người Hoa làm ăn buôn bán, đào mỏ thiếc, v.v… Xa hơn nữa, có không ít người Hoa đến biển Đông Nam Á làm ăn và định cư.
Ông bà của Chương Chi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-lua-vang/420901/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.