Sau khi đưa Chương Chi Vi đi du học, Lục Đình Trấn cảm thấy sự lo lắng của mình tăng lên theo từng ngày.
Malaysia hiện nay cũng không phải nơi an toàn tuyệt đối, người Indonesia nhập cư trái phép ngày càng nhiều, những người nhập cư trái phép này là những kẻ không an phận. Có lẽ họ có ấn tượng sâu sắc là “Người Hoa đều rất giàu”, cho nên họ thường nấp sẵn trong một số xó xỉnh, chuyên cướp bóc người Hoa - thậm chí chém giết và xâm hại tình dục.
Chỉ cử mấy người qua đó liệu có đủ không? Dù sao cũng là đất nước xa lạ, người Hoa ở môi trường bên đó cũng không quá thân thiện. Trong số nhân khẩu ở Kuala Lumpur, người Hoa gần như chiếm tới một phần ba. Tuy đều cùng nộp thuế giống nhau, nhưng trường học của người Hoa lại không được công nhận là trường công lập. Những cơ hội như hưởng nền giáo dục cao đẳng, nhà nước chi trả cho du học, v.v… có đến 80% đều là suất thuộc về người Mã Lai.
Lục Đình Trấn không bận tâm đến những điều này, điều anh lo lắng chỉ là sự an toàn của Chương Chi Vi.
Tuy nhiên thời gian này Hồng Kông cũng không yên bình, tương lai mờ mịt, tiền tệ rớt giá, thậm chí còn xuất hiện hiện tượng tranh nhau mua lương thực. Một số ngân hàng đã tạm thời bị chính phủ tiếp quản, chẳng còn cách nào khác mới đưa ra chế độ liên kết tỉ giá hối đoái, một đô la Mỹ đổi được bảy phẩy tám đô la Hồng Kông.
Lục Đình Trấn nhận được một số tin tức, biết được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-lua-vang/420902/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.