Chương Chi Vi bị anh sờ tai phát ngứa.
Cô cũng không biết sao Lục Đình Trấn lại có cái tật thích sờ tai cô. Đó không phải kiểu sờ nắn cho đã tay, vì ngón tay anh rất nhẹ nhàng, men theo hình dáng của mang tai, từ mang tai nhọn nhọn lần xuống dưới thuỳ tai, khẽ gãi một cái như lông vũ lướt qua trái tim, rồi lại véo nhẹ như bị nghiện. Đợi đến khi thuỳ tai cô ngứa ngáy đến nỗi vừa đỏ vừa nóng, Lục Đình Trấn vẫn không chịu dừng tay, tiếp tục vân vê, nhất định phải khiến cả tai của cô đỏ ửng, nóng bừng lên thì anh mới buông tha.
Ngay cả Chương Chi Vi cũng không biết tại sao anh lại thích mân mê thuỳ tai mình như vậy. Cô không có xỏ lỗ tai, trước kia đeo trang sức toàn dùng khuyên tai dạng kẹp, mấy lần dùng khuyên kẹp khiến tai phát đau lên, cô cũng không muốn đeo khuyên tai nữa. Đống khuyên tai ngọc ngà giá trị ngàn vàng nằm trơ trọi trong hộp nhung, cô chẳng động vào, Lục Đình Trấn cũng không bận tâm, lần sau thấy món nào đẹp lại mua về tặng cô.
Đợi đến khi Lục Đình Trấn buông tay ra, Chương Chi Vi mới chạm vào thuỳ tai của mình, khẽ lẩm bẩm: “Sắp bị chú nhéo hỏng rồi.”
Lục Đình Trấn vẫn còn chưa đã ghiền, cúi đầu cọ vào má cô: "Ở đâu ra cái tính đỏng đảnh này thế? Tối qua chú thấy cháu sắp đứt hơi đến nơi mà vẫn chưa làm đến hỏng người, bây giờ véo một tí cũng không được hả?”
Chương Chi Vi đắp tờ báo đã được vú Trần hong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-lua-vang/420900/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.