Sở Thiên Vân đã biết tiếng nói của thiếu nữ kia là ai rồi, không dằn được nữa, vội phi thân đến đó, khích động nói :
- Yến muội sao lại dại dột thế này?
Tư Mã Ngọc Yến lúc này đã khôi phục nữ trang, ngoảnh lại vừa thấy Sở Thiên Vân, liền kêu lên một tiếng bàng hoàng, suýt nữa đã ngất xỉu.
Sở Thiên Vân mỉm cười nói :
- Yến muội không còn nhận ra ngu huynh nữa hay sao?
- Vân ca, đúng là Vân ca rồi!
Tư Mã Ngọc Yến trong tiếng reo mừng đã tung mình đến bên Sở Thiên Vân, hai tay nắm chặt áo và rúc đầu vào ngực chàng, đôi vai rung động dữ dội, chẳng rõ tự lúc nào, lão hòa thượng kia đã biến mất.
Sở Thiên Vân nhẹ vuốt ve làn tóc rối của nàng, dịu dàng nói :
- Yến muội đừng khóc nữa, làm cho ngu huynh rồi cả lòng đây này!
Tư Mã Ngọc Yến nước mắt ràn rụa cười :
- Đáng đời!
Sở Thiên Vân sửng sốt :
- Yến muội...
Tư Mã Ngọc Yến phụng phịu :
- Không cần Vân ca nữa đâu!
Sở Thiên Vân ngớ người, chẳng hiểu vì sao Tư Mã Ngọc Yến đã toan tự tuyệt vì mình, giờ gặp lại nhau rồi lại ngang bướng thế này, lòng dạ đàn bà thật khó hiểu.
Sau cùng, chàng thoáng giọng thương cảm nói :
- Yến muội, ngu huynh đã làm sai gì vậy?
Tư Mã Ngọc Yến ngước mặt lên, giọng khích động :
- Tiểu muội tức quá, tại sao thương thế bình phục không ra tìm tiểu muội, sau khi hay tin Vân ca bị Ngọc Phụng bang bắt đi, tiểu muội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-kiem-ly-hon-tieu/73707/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.