Cao sơn, trong ngôi chùa Thiếu Lâm hùng tráng có một tiểu viện rất thanh tịnh cỏ hoa được chăm sóc kỹ lưỡng, mành trúc che kín cửa sổ. Trong viện là một ngôi nhà nhỏ được xây bằng đá trắng rất tinh xảo đặc thù. Ngôi nhà ấy cửa nẻo chưa đóng, ánh đèn lờ mờ trong hắt ra ngoài sân. Lúc này vào khoảng canh ba cả chùa Thiếu Lâm im ắng, khu tiểu viện ấy lại càng tĩnh lặng hơn. Giữa ngôi nhà nhỏ có một chiếc bồ đoàn to lớn, ngồi trên ấy là một vị lão tăng tuổi tác gần trăm.
Lão tăng ngồi xếp bằng ngay ngắn, thần thái trang nghiêm như một pho tượng Phật, song giữa chân mày thoáng hiện vẻ âu sầu. “Tốc, tốc, tốc” ba tiếng mõ canh vang lên đêm đã rất khuya. Bỗng một bóng người từ trên mái nhà nhẹ nhàng đáp xuống. Dưới ánh đèn nhập nhòa có thể nhận ra đó là một người áo trắng. Vị lão tăng chẳng chút kinh ngạc, khẽ thở dài não ruột nói :
- Sở thí chủ... rồi cũng đã đến!
Giọng nói tuy bình thản nhưng không che giấu nỗi lòng trĩu nặng. Thì ra lão tăng ấy chính là Nhất Tiếu Phật một trong Vũ Nội lục tôn. Còn người áo trắng chính là Sở Thiên Vân. Chỉ thấy chàng nghiến răng nói :
- Thù cha mẹ bất cộng đới thiên. Sở mỗ chẳng thể không đến...
Đoạn tuốt Huyền Ngọc kiếm cầm tay từng bước tiến tới nói tiếp :
- Tôn giá đã có ý hối cải! Sở mỗ có thể để cho thể để cho tôn giá chết một cách nhanh chóng.
Tiếu Diện Phật ngồi yên thở dài nói :
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-kiem-ly-hon-tieu/73708/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.