Ánh trăng vẫn soi sáng mọi vật, nhưng đã nghiêng dần sang tây.
Bỗng, hai cánh tay thò lên từ dưới một mương sâu khuất trong bụi cỏ, mương ấy tuy sâu nhưng rất hẹp, khó thể phát hiện dưới sự phủ che của cỏ dại, chỉ thấy hai cánh tay ấy run rẩy nắm lấy hai nhúm cỏ, sau mấy lần cố gắng, một người áo trắng mới từ dưới mương trèo lên.
Người ấy chính là Sở Thiên Vân, thì ra thừa lúc cuộc hỗn chiến xảy ra, chàng đã lăn xuống mương ẩn nấp.
Chàng nằm bên mương thở một hồi lâu mới gắng sức đứng lên, lê từng bước nặng trĩu đi về hướng tây.
Lúc này chàng thọ thương cực nặng, công lực đã mất, trèo được lên mương đã là vất vả lắm rồi, nếu không nhờ sức mạnh của lòng căm thù, có lẽ chàng đã không còn động đậy được nữa.
Một cơn gió lạnh thổi qua, khiên chàng bất giác rùng mình, lẩm bẩm :
- Gió đêm nay lạnh quá!
Chàng không dám đi theo đường chính, chỉ chọn đường nhỏ vắng vẻ mà đi, bởi chàng biết rất rõ, chỉ cần gặp bất kỳ người nào có ý định tranh đoạt Ly Hồn tiêu, chàng đều khó bảo toàn tính mạng.
Chàng ngước mặt nhìn trời, ước gì có mây đen che khuất ánh trăng, song bầu trời hoàn toàn xanh trong, không một gợn mây.
Chàng thất thểu bước đi, tâm sự ngập lòng, bất giác cảm thấy vô vàn đau xót.
Thốt nhiên, bên cạnh vang lên một tiếng quát to :
- Sở Thiên Vân, hãy trả mạng đại ca và tam đệ ta mau!
Sở Thiên Vân lúc này thị lực và thính lực đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-kiem-ly-hon-tieu/73706/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.