6
Lần trước ta đã bán đôi trâm cài, đổi được năm mươi lạng bạc. Gửi cho cha nương bốn mươi lạng, ta còn mười lạng.
Nghĩ thiếu phu nhân muốn dạy ta viết chữ, ta đặc biệt sai Mặc Yên mua b.út, mực, giấy, nghiên, còn mua thêm một phần bánh ngọt cho thiếu phu nhân ăn.
Đến nơi, ta bắt chước dáng vẻ của thầy đồ mà ta lén nhìn thấy hồi nhỏ, hành lễ với thiếu phu nhân.
Thiếu phu nhân rất cảm động, nói nhất định phải dạy ta thật tốt. Nhưng chỉ dạy ta mười lăm phút, nàng đã tức đến không chịu nổi.
"Tay, giơ tay lên!"
"Đây là cái gì vậy?"
"A Kiều, ban nãy ngươi đang mộng du sao?"
"Mau mang đi, mau mang đi, mắt ta dơ rồi."
Ta muốn khóc mà không ra nước mắt. Ta thấy thiếu phu nhân thay đổi rồi. Rõ ràng trước đây thiếu phu nhân rất ôn nhu, dễ gần. Bây giờ, thật là nóng nảy.
Ta bĩu môi: "Thiếu phu nhân, người đừng giận, ta nhất định sẽ luyện tập thật tốt."
Thiếu phu nhân ôm đầu, phất tay: "Ngươi đừng nói gì cả, để ta bình tĩnh một lát."
"Ngươi đừng dùng b.út mực nữa. Đi, tìm ít cát cho Kiều di nương, cầm cành cây mà vẽ trước đã. Học được rồi thì hẵng viết."
"Thiếu phu nhân, nhưng không dùng b.út mực thì bao giờ ta mới học tốt được ạ?"
"A Kiều, chữ của ngươi, kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu. Một nét xuống, ngang, phẩy, phết đều dúng nhau lại một cục. Viết gì mà viết?"
"Đỡ lãng phí giấy, đỡ tạo nghiệp."
Cả ngày hôm đó, thiếu phu nhân cứ thở dài, lầm bầm rằng ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-di-nuong/5228287/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.