5
Đồng di nương thấy ta, luôn thích phe phẩy chiếc quạt, nhìn từ trên xuống dưới.
Ta lén hỏi Mặc Yên Đồng di nương không lạnh sao? Trời tháng tư mà ta còn mặc áo dày. Ta thật sự tò mò Đồng di nương mặc mỏng manh, lại còn phe phẩy quạt, có lạnh không.
Mặc Yên cười khẩy, nói Đồng di nương không lạnh. Không tin thì đi hỏi.
Ta thật sự đi hỏi.
Mặt Đồng di nương cứng lại: "Ta thật sự đã coi thường Kiều di nương. Miệng lưỡi thật lanh lợi."
Rồi Đồng di nương luyên thuyên một hồi dài. Ta đại khái tổng kết lại là ta rỗi hơi lo chuyện bao đồng, bản thân không được sủng ái lại ghen tị Đồng di nương có sủng ái.
Ta quay đầu nhìn Mặc Yên, vừa lúc thấy nàng đang cười trộm.
Hay cho ngươi, Mặc Yên!
Nhưng ta cuối cùng cũng biết tại sao Đồng di nương không lạnh rồi. Nóng tính như vậy, ai cũng bốc hỏa, lạnh làm sao được.
"Là lỗi của ta. Vậy lát nữa ta sẽ mang cho ngươi một ít chè đậu xanh nhé."
Chè đậu xanh giải nhiệt. Đồng di nương nóng như vậy, nên giải bớt hỏa.
Nhưng ta không ngờ, Đồng di nương lại càng tức giận hơn, kéo ta đến trước mặt thiếu phu nhân.
Thiếu phu nhân mặt đơ ra nghe Đồng di nương khóc lóc. Nàng quay đầu gọi ta, trong mắt đầy vẻ trêu chọc.
Ta thật sự oan uổng mà, thiếu phu nhân.
"Khụ khụ, Kiều di nương còn nhỏ, nói năng vô ta. Đồng di nương ngươi chịu khó một chút."
Ta trợn tròn mắt. Nói dối, thiếu phu nhân vẫn đỉnh hơn!
Đồng di nương giận đến n.g.ự.c
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-di-nuong/5228286/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.