2
Ta ở Tần phủ được bảy ngày, anh đào từ bằng hạt đậu xanh đã lớn bằng hạt đậu trong chén chè Tần phủ.
Mỗi ngày, việc đầu tiên ta làm khi thức dậy là xem anh đào đã đỏ chưa.
Sau khi xem anh đào, ta đi thỉnh an thiếu phu nhân. Thiếu phu nhân dặn, chỉ cần mùng một và rằm đến thỉnh an là được, không cần ngày nào cũng đến.
Hôm nay đúng là rằm.
Sắc mặt thiếu phu nhân hơi tái, có lẽ là không ngủ ngon, trông nàng cứ mệt mỏi.
Ta nghĩ hay là không làm phiền nàng nữa, vừa định đi, nàng lại gọi ta lại.
"Thiếu gia còn chưa đến chỗ ngươi sao?"
Ta gật đầu, có chút hoảng loạn. Tần gia mua ta về để hầu hạ thiếu gia, nhưng ta còn chưa gặp mặt thiếu gia, nên cũng chưa hầu hạ.
Ăn không ngồi rồi nhiều ngày như vậy, ta có chút chột dạ.
Thiếu phu nhân hỏi ta có muốn gặp thiếu gia không. Ta "a" một tiếng, rơi vào thế khó xử.
Một mặt anh đào sắp chín, Mặc Yên nói thiếu gia nhìn thấy bù nhìn rơm sẽ tức giận, mấy lần đều bảo ta nhổ đi, ta không đồng ý. Vạn nhất thiếu gia đến, nhổ hết thì sao? Một mặt khác, nếu ta không muốn gặp, thiếu phu nhân sẽ nghĩ ta vô dụng thì sao?
Ta nghĩ đi nghĩ lại, nuốt một ngụm nước bọt, nói một cách dung hòa:
"Thiếu gia muốn gặp ta thì ta gặp, không muốn gặp thì ta không gặp."
Thế này thì không thể coi là lỗi của ta được.
Thiếu phu nhân nhìn ta đầy tán thưởng. Lòng ta thầm vui sướng.
Nghĩ đến anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-di-nuong/5228283/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.