1
Năm mười ba tuổi, ta bị bán vào Tần phủ, trở thành tiểu thiếp của đại Tần thiếu gia.
Đêm tân hôn, thiếu gia không đến. Sáng hôm sau, thiếu phu nhân ban cho ta một đôi trâm cài ngọc trai.
Ta cảm động vô cùng, quỳ xuống đất không ngừng tạ ơn.
"Tạ ơn thiếu phu nhân đại ân đại đức."
Thiếu phu nhân cười khẩy.
"Một đôi trâm cài mà đã cảm động như vậy, đúng là người nhà quê, chưa thấy gì bao giờ." Nha hoàn bên cạnh chế giễu ta.
Ta thành thật đáp lại:
"Một đôi trâm cài này nếu có thể bán được mười lạng bạc, một nhà bốn người có thể dùng đủ ba năm."
Giá mà cha nương bán ta là năm lạng bạc. Làm nha hoàn là hai lạng, làm tiểu thiếp là năm lạng.
Ban đầu cha nương c.ắ.n răng, chọn cho ta làm nha hoàn.
Nếu không phải cuộc sống khó khăn, cha nương cũng không nỡ bán ta. Họ còn nghĩ sau này tích đủ tiền sẽ chuộc ta về.
Nhưng ta không muốn. Đệ đệ đói đến réo gọi, muội muội lại đang ốm. Ăn uống và chữa bệnh đều cần tiền.
"Năm lạng, ta nguyện ý làm tiểu thiếp."
Cha nương kinh ngạc, vội vàng ngăn lại, nhưng ta đã thuyết phục được họ.
Thiếu phu nhân cười rạng rỡ nói: "Đôi trâm cài này, mười lạng không mua được đâu."
Ta trợn tròn mắt: "Hai mươi lạng?"
Thiếu phu nhân lắc đầu, ra hiệu cho ta đoán tiếp.
Ta không thể tin nổi giơ ba ngón tay lên. Thiếu phu nhân khẽ cười: "Năm mươi lạng."
Ôi chao, thảo nào mọi người đều nói Tần gia giàu nứt đố đổ vách, tiền nhiều như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-di-nuong/5228282/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.