🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Khác với hai đứa em mình cứ nhìn thấy Du Cẩm Ngọc là như được hốc thuốc tăng cường sinh lực, Du Hàm ở chung với cậu mang đến cảm giác khác biệt vô cùng.



Sau chuyến công tác dài ngày, Du Hàm mệt mỏi trở về nhà. Vừa bước vào nhà, hắn đã lia mắt tìm bóng dáng quen thuộc mà mình luôn mong nhớ.



Nhìn đến sofa quen thuộc mà cậu hay ngồi, Du Hàm có chút hụt hẫng khi không tìm  được bóng dáng của người thương. Nhưng khi tầm mắt của hắn lướt qua cửa sổ sát đất thì đã dừng lại.



Thiếu niên giống như chú mèo nhỏ. Ngồi trên thảm lông dày, tay chống lên cửa kính nhìn tuyết rơi bên ngoài.



Du Hàm cảm thấy trái tim mình được vuốt ve, rung động, thỏa mãn, nhung nhớ. Tất cả đều bộc lộ qua ánh mắt của hắn.



Đặt áo khoác lên ghế sofa, âm thanh sột soạt của quần áo đã thu hút sự chú ý của thiếu niên. Cậu quay đầu sang nhìn hắn.



Khi ánh mắt cả hai chạm nhau, Du Hàm có thể thấy được những tia sáng như đốm lửa nổ lách tách trong mắt cậu.



"Anh cả!" Thiếu niên từ dưới đất chống tay đứng dậy, loạng choạng chạy sang phía hắn.



Nhìn cậu lảo đảo như chú chim cánh cụt, tí thì vấp phải thảm lông ngã mà Du Hàm sốt hết cả ruột. Tự mình bước lên mấy bước đón cậu.



Du Cẩm Ngọc lao thẳng vào trong vòng tay của nam nhân, bày tỏ nỗi nhớ nhung bằng cái ôm nồng nhiệt này.



"Em nhớ anh lắm." Du Cẩm Ngọc dụi mặt vào lồng ngực

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-cam/3646980/chuong-47.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Ngọc Cầm
Chương 47: Những đêm ác mộng [16]
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.