Nhìn thấy Vũ Đình Nguyên, đầu óc tôi nổ ầm lên một tiếng, đôi mắt cứ vậy thần ra dừng lại trên người anh đứng cách mình một khoảng. Tôi không rõ người đàn ông này đi theo mình từ lúc nào, sao anh lại tìm được tôi ở đây, tôi chỉ biết duy nhất một điều, cứ khi bản thân chật vật là anh đột ngột xuất hiện như ánh hào quang rực rỡ bao phủ lấy tôi, không vồ vập mà nhẹ nhàng từng chút sưởi ấm trái tim tôi, linh hồn của tôi. Theo như truyện cổ tích, thì anh chính là ông bụt hễ khi thấy ai khóc là từ trong làn khói trắng xuất hiện, ban phát cho người ta những điều ước, giúp họ vượt qua khó khăn gian khổ.
Nghĩ đến cái điều buồn cười ấy, tôi khẽ liếm nhẹ môi, mỉm cười yếu ớt ngập ngừng.
- Anh...
Người đàn ông đó bật cười, anh hơi nhướn mày.
- Tôi làm sao? Không tin là tôi lại có thể tìm được cô ở đây à?
Tôi lắc đầu, không nhìn Vũ Đình Nguyên nữa nhưng thật ra mà nói, đáy lòng cũng đã nén xuống được những cảm xúc đau buồn trước đó.
- Không sao? Chỉ cảm thấy hơi bất ngờ thôi.
Dứt lời, tôi cũng đưa tay nhận lấy cốc nước chanh muối mà Vũ Đình Nguyên đưa cho mình lên uống một ngụm lớn. Ngày hè nắng nóng khó chịu, còn không biết phải làm như thế nào thì bỗng nhiên có dòng nước mát lạnh trôi xuống cổ họng, bản thân tôi ít nhiều cũng cảm thấy khoan khoái hơn hẳn. Chỉ là, tôi không đoán được ra cốc nước chanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-lai-van-thay-anh/3193025/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.