Mùa hè năm nay kéo đến rất sớm, mỗi sáng mở mắt, mặt trời đều đã mọc trên cao lấp ló sau những dãy nhà cao tầng. Ánh nắng rạng rỡ ngâm mình trong bầu trời xanh thẳm, điểm xuyết những áng mây trắng bồng bềnh giống như kem tươi tô vẻ cho nền trời rộng lớn. Mọi thứ tươi đẹp giống như trong tranh vẽ.
Hồ Nguyệt là nơi dừng chân của mỗi du khách khi đến thủ đô, cảnh xung quanh vô cùng đẹp, bầu không khí trong lành mang đến cảm giác khoan khoái cho người khác mỗi khi có từng cơn gió nhẹ thoáng qua. Tôi uể oải ngồi trên ghế đá, thoải mái ngẩng đầu đón ánh nắng hôn lên vầng trán mình, nhắm đôi mắt lắng nghe tiếng cười của gió, hàng mi dài cũng khẽ đung đưa theo âm nhạc của đội nhạc công phía xa xa.
Bên cạnh, Vũ Đình Nguyên vẫn lặng người nhìn tôi hồi lâu, nụ cười khẽ nở trên môi. Nụ cười ấy vô cùng ấm áp, nếu để so sánh với Dương Thành Nam, quả thật mỗi người đều mang trên mình một vẻ. Ở người đàn ông kia, nụ cười của anh lạnh lẽo gần như muốn áp bức người khác, bây giờ hết thảy đều là giả tạo đầy mỉa mai, không còn tìm thấy độ ấm. Còn ở người bên cạnh tôi bây giờ, với người khác chẳng biết như thế nào, nhưng với tôi, lại đầy rẫy quan tâm ân cần. Lúc tôi buồn, lúc tôi tuyệt vọng, lúc tôi cảm thấy mình bơ vơ lạc lõng không biết nên đi về đâu, thì anh cứ như vậy xuất hiện. Và cũng chính vào những khoảnh khắc ấy, tôi mới đau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-lai-van-thay-anh/3193022/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.