Khi bản thân nói đến đây, tôi khẽ nhắm mắt rồi lại mở, động tác chậm chạp, đồng tử chỉ còn lại trống rỗng và hững hờ. Tôi cố kiềm chế để chính mình không được rơi nước mắt, cố gắng kéo xa khoảng cách với Dương Thành Nam dẫu biết rằng, hành động này thật chất chỉ là một trò cười không hơn không kém. Mà ở đối diện, người đàn ông ấy tuy đã buông tôi ra, nhưng lồng ngực to lớn vẫn gần như bao bọc lấy thân hình nhỏ bé gầy gò của tôi. Anh đứng đó, chậm rãi rút cho mình điếu thuốc đưa lên miệng hút, làn khói mờ ảo lượn lờ xung quanh, đôi mắt đen láy lạnh lùng nhìn tôi không rõ được cảm xúc là như thế nào. Chỉ biết, tôi càng quật cường phản kháng, sắc mặt anh càng thêm sa sầm, quai hàm hơi bành ra, răng nghiến lại đầy phẫn nộ hệt như muốn bóp nát tôi thành nghìn mảnh vụn vỡ.
Một phút, hai phút, rồi đến năm phút trôi đi, không một ai nói gì, bầu không khí trở nên ngột ngạt khiến tôi không kiềm chế được hơn nữa, khoé mắt chảy xuống từng giọt nước mắt mặn chát. Trong không gian nhỏ bé tràn đầy hơi thở lạnh lùng của anh, mùi hương hoa trà từ người anh, tất cả tựa như xa nhưng lại thật thân thuộc. Cho dù là đã bảy năm qua đi, nó vẫn nhàn nhạt như thế, vẫn đủ sức khiến cho tim tôi nhói lên từng hồi.
Khàn giọng nói với vẻ cương quyết, tôi hít một hơi thật sâu, không thể chờ đợi Dương Thành Nam được nữa nên đành mở miệng.
- Tổng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-lai-van-thay-anh/3193027/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.