Trong lòng vô cùng khó chịu, tôi bây giờ thật sự chỉ muốn rời đi thôi, thế nhưng chẳng hiểu sao đôi chân vẫn không thể nào nhấc lên nổi dù là một chút. Tôi cũng đã cố gắng kiềm chế không cho bản thân nhìn một cảnh đó, nhưng càng cố thì đôi mắt lại càng vô thức liếc về phía ấy. Ở đấy, anh vẫn đứng cùng cô gái thanh mai trúc mã của mình, còn cô ấy thì đưa những ngón tay trắng nõn nắm lấy khuỷu tay anh. Họ thật đẹp đôi, giống hệt như một đôi tiên đồng ngọc nữ trong bức họa hoàn hảo vậy. Cô gái khóc một lúc, sau đó ngẩng cao đầu, đôi mắt mọng nước long lanh nhìn đến đáng thương, môi mấp máy điều gì ấy. Sau đó, cô gái bất chợt nhoài người hôn lên đôi môi của người kia.
Khoảnh khắc ấy, ngón tay tôi nắm chặt lại, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đau nhói. Vừa nãy nhìn thấy cô ấy ôm anh, anh không đẩy ra, trái tim tôi đã gần như nghẹn lại, tận sâu trong lòng dấy lên cảm giác mất mát, chua xót. Tôi biết mình không nên như vậy, thứ nhất là bởi vì khoảng cách, thứ hai là bên cạnh anh còn có cô gái xuất sắc lớn lên với anh từ nhỏ. Thế nhưng từ chuyện một đêm phát sinh ấy, rồi những sự giúp đỡ vồ về của anh trước đó, nó khiến cho tôi dần dần muốn khắc sâu hình bóng cao lớn kia vào lòng, chấp nhận ôm trong câm lặng. Chúng tôi cách nhau xa quá, anh cao quý như vậy, anh xuất sắc như thế, người bên anh, vẫn lên là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-lai-van-thay-anh/3192990/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.