Cuộc sống của tôi trước nay vốn đơn giản, sau bảy năm thì lại càng đơn giản, hầu như không hề dính dáng đến một ai. Cho tới khi Dương Thành Nam về nước, bị một An Lam làm khó liên tục, tôi mới lại chính thức rơi vào khốn cực. Tôi mất hết, tôi chới với không biết nên đi đâu về đâu, tôi khụy lụy tưởng chừng cuộc sống đi vào ngõ cụt, thì Vũ Đình Nguyên lại giống như một mặt trời lặng lẽ nhô lên chiếu sáng hố đen tắm tối. Anh đến bên tôi, anh quan tâm tôi, anh khiến cho tôi xuất hiện tình cảm, tôi dù mông lung nhưng cũng cảm thấy hạnh phúc và được an ủi. Thậm chí lúc chập tối đi dưới đường, trong tôi đã xuất hiện suy nghĩ, hay là tôi thứ chấp nhận gạt bỏ mọi tự ti để đến bên anh một lần xem thế nào. Giám đốc Hiền nói đúng, đời người có bao nhiêu năm, anh yêu tôi mười năm vẫn không ngừng, tôi cứ lạnh nhạt rồi sau này chẳng còn gì, lúc ấy tôi chắc chắn sẽ cô đơn lắm. Chỉ là ông trời sao lại cứ trêu ngươi tôi đến như vậy. Tại sao cứ lúc tôi quyết định làm cái gì đó, thì ông lại không ngần ngại đẩy tôi xuống vực thẳm, không ngần ngại trơ mắt nhìn tôi bị gai nhọn bên dưới đâm vào da thịt liên tục.
Gặp lại người cũ, trong lòng có người mới, bây giờ phát hiện người mới với người cũ là bạn thân của nhau, tôi sao có thể chấp nhận nổi được sự thật như thế này. Hóa ra bao lâu nay, người đàn ông nằm trên giường bệnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-lai-van-thay-anh/3192988/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.