Một cảnh mà bản thân chưa bao giờ dám nghĩ nó sẽ xảy ra, tôi lúc này hệt như người mất hồn, đôi chân chôn chặt dưới sàn không nhúc nhích nổi được dù chỉ là một bước. Tôi đưa mắt nhìn anh một lúc lâu, nhìn vào đôi mắt trầm tĩnh lạnh lùng đó, đôi môi mấp máy muốn nói nhưng lại không thể cất lời. Mà anh đứng ở bên dưới dường như cũng đã phát hiện ra tôi đang nhìn mình rồi, nên môi mỏng khẽ mím lại, cặp mắt thâm thúy thoáng qua một tia sáng, ý lạnh tỏa ra gần như muốn áp chế đối phương không cho phản kháng.
Tay chân lạnh cứng, sắc mặt trắng bệch, tôi cắn môi thu lại ánh mắt của mình, xoay người đi vào trong phòng lấy điện thoại đặt ở trên bàn. Không có một cuộc gọi, không có lấy một tin nhắn, dãy số tôi vừa lưu vẫn chễm chệ ngồi ở đó với một cái tên Nguyên. Cái tên đấy, mang ý nghĩa con đường đang đi sẽ thênh thang rộng mở như thảo nguyên rộng lớn, một cái tên rất hay, nhưng mà tôi lại không đoán được rốt cuộc suy nghĩ của anh là như thế nào. Anh đối với tôi, sự quan tâm ấy, không phải là người xa lạ nên có, không phải là người lần đầu gặp nhau, anh như vậy là sao cơ chứ? Tôi thật sự không hiểu?
Lấy hết can đảm, tôi rũ mắt xuống nhìn thẳng vào điện thoại, ngón tay vuốt nhè nhẹ lên cái tên một hồi mấy giây, sau đấy cũng quyết định ấn xuống nút gọi. Rất nhanh, đầu giây bên kia vang lên những tiếng chuông tút tút đầy đơn điệu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-lai-van-thay-anh/145717/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.