Sau tin nhắn đêm hôm ấy, mấy ngày sau, Vũ Đình Nguyên không hề liên lạc với tôi thêm một lần nào nữa. Tôi cũng không gọi điện hay nhắn tin, tuy nhiên nhân viên của anh vẫn đều đặn mang thức ăn đến, kèm theo đấy là sữa với nhiều thứ bồi bổ khác. Người đàn ông kia rất thông minh, anh luôn luôn quan tâm vừa đúng, ôn nhu mà cẩn thận, không khoa trương lộ liễu. Ban đầu, tôi còn miễn cưỡng nhận lấy, nhưng đến ngày thứ 4, thứ 5 mọi chuyện vẫn diễn ra theo tần suất đều đặn, tôi cũng đã ngờ ngợ ra được có điều gì đó không đúng. Chỉ là tôi không dám chắc chắn, nên bản thân chỉ có thể quyết định giấu nhẹm dưới đáy lòng, không suy nghĩ, cũng không để cho chúng khiến mình bị ảnh hưởng quá nhiều mà thôi.
Buổi trưa hôm nay cũng không khác là mấy, như thường lệ đúng 11 giờ là chuông cửa lại có người bấm reo lên mấy hồi. Tôi chống nạng đi ra ngoài, nhận lấy túi đựng cơm cùng với thức ăn, trong thâm tâm đã quyết định rồi nên không đợi người trước mắt quay lưng, bản thân đã vội cất giọng ngay.
- Phiền anh về nói với Vũ... À không, nói với Tổng giám đốc của anh rằng từ ngày mai anh ta không cần thiết phải như thế này nữa đâu. Tự tôi cũng có thể gọi thức ăn mang đến tận nhà cho mình.
Người trước mặt nghe tôi nói vậy sắc mặt ngay lập tức khựng lại, sau vài giây, anh ta chỉ bảo.
- Cô Tình. Chuyện này thật sự rất khó, tôi đây chỉ nghe theo chỉ thị của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-lai-van-thay-anh/145718/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.