Bị lão phu nhân hỏi bất ngờ, ta hoảng loạn, vội vàng phủ nhận: "Không phải đâu, tổ mẫu."
"Nếu đã thích, sao ta cứ thấy con lạnh nhạt?" Lão phu nhân không chịu buông tha.
Cuối cùng ta cũng biết vì sao bà nhất quyết muốn đưa ta đi dạo vườn, có những lời muốn nói, ắt phải là ở tình cảnh này.
Ta ngước mắt nhìn những chiếc lá phong nhuốm sương đỏ rực, trong lòng thê lương: Đã gần một năm rồi, ta mất đi Lâm Phong Nham yêu dấu, gả cho Tiết Mộ Bạch không yêu, khuyên cha chuyển sang phò tá Thái t.ử, giờ phút này lại cùng một bà lão tinh minh vốn chẳng có quan hệ m.á.u mủ đi dạo trong một khu vườn hoàn toàn xa lạ...
"Tổ mẫu, con có hơi không quen." Ta bất tri bất giác thốt lên.
Nghe lời ta, lão phu nhân lại nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, thấm thía nói: "Tính tình thằng bé Mộ Bạch nhạt nhẽo, mới gặp quả thực chẳng làm người ta yêu thích. Con cho nó chút thời gian, ngày dài tháng rộng, con sẽ nhìn rõ tấm lòng nó."
Lão phu nhân nói cực kỳ nghiêm túc, trong lòng ta lại chẳng dễ chịu chút nào: Bà và cha ta đều có những mong ước rất tốt đẹp, nhưng lại không biết ta và bản thân Tiết Mộ Bạch, trước sau đều nhìn nhau đã thấy ghét.
10 .
Sau bữa tối hôm đó, ta gặp lại Tiết Mộ Bạch đã lâu không thấy.
Khi hắn bước vào phòng, thần sắc có chút không tự nhiên: "Là tổ mẫu ép ta đến, nghe nói hôm nay bà cũng tìm nàng?"
Ta gật đầu, dặn Bích Ngân dâng trà, sau đó ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-dau-gap-nguoi/5277573/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.