Ý cười lướt qua trong mắt Tiết Mộ Bạch, hắn nghiêng người về phía trước: "Không ngờ, cô nương lại thông minh hơn cha cô nương nhiều. Chỉ là không biết, cô nương muốn ta đối tốt với cô nương thế nào?"
Thấy hắn cuối cùng cũng chịu tiếp lời, ta vội vàng đưa ra yêu cầu: "Trước mặt người khác, ta hy vọng công t.ử có thể đối đãi với ta như phu thê thực sự."
"Tại sao?" Tiết Mộ Bạch hỏi.
"Vì cha ta, để ông ấy yên lòng." Ta nghĩ nghĩ, lại nói: "E rằng Tiết công t.ử cũng có nhu cầu tương tự, phía Tiết lão phu nhân, ta nhất định sẽ dốc sức phối hợp."
Nghe lời ta, Tiết Mộ Bạch có vẻ rất hài lòng, tâm tư hắn xoay chuyển, lại bổ sung: "Như vậy cũng tốt. Chỉ là sau lưng người khác, nước sông không phạm nước giếng, đợi khi việc thành, ta sẽ xin Thái t.ử một đạo chiếu thư, xin ngài ấy trả lại tự do cho hai ta."
"Được!" Ta thầm vui mừng, vội vàng đồng ý, nhân cơ hội lại đưa ra yêu cầu: "Không biết Tiết công t.ử có thể xin chỉ thị của Thái t.ử, sau này bảo đảm cho cha ta được bình an hay không."
“Được!" Tiết Mộ Bạch cam kết.
Ta cuối cùng cũng yên tâm, cười nhắc nhở hắn: "Sợ là hôm nay Tiết công t.ử phải cùng ta diễn một vở kịch rồi, dùng xong bữa sáng, công t.ử và ta cần đi thỉnh an tổ mẫu, sau đó cùng ta về Diêu phủ thăm cha ta."
7.
Ta không ngờ, kỹ năng diễn xuất của Tiết Mộ Bạch lại biến hoá tự nhiên đến thế.
Trước mặt Tiết lão phu nhân,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-dau-gap-nguoi/5277572/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.