Bận rộn hơn nửa tháng, trên dưới trong phủ đâu vào đấy, trong lòng ta thoải mái, lúc nói chuyện với Tiết Mộ Bạch cũng bớt đi vài phần khách sáo.
"Tiết Mộ Bạch, ta bây giờ không những thay chàng hiếu kính tổ mẫu, còn thay chàng lo liệu việc nhà, chàng có phải nên cảm tạ ta không."
Ta vừa nói, vừa đi tới trước án mài mực cho hắn. Ở Diêu phủ, khi cha ta viết văn thư rất thích có ta ở bên cạnh, ta mài mực tốt, cũng có thể giúp ông đưa ra chủ ý.
"Qua năm mới, kế đó là Tết Thượng Nguyên, là ngày ta thích nhất, còn nữa, Bích Ngân biết làm l.ồ.ng đèn đấy." Trong lòng ta vui vẻ, lời nói cũng trở nên tinh nghịch.
"Ta làm l.ồ.ng đèn cũng rất đẹp." Tiết Mộ Bạch dường như bị ta lây nhiễm, buông một câu không mặn không nhạt.
Ta không hiểu ý hắn, dừng tay nhìn hắn, đợi hắn nói tiếp.
Tiết Mộ Bạch thu b.út, ngẩng đầu nhìn ta, thấy ta ngẩn ra, bèn gõ gõ lên nghiên mực, ra hiệu cho ta tiếp tục: "Nàng không phải muốn ta cảm tạ nàng sao? Đến Tết Thượng Nguyên, ta đích thân làm một chiếc l.ồ.ng đèn tặng nàng, được không?"
Vốn luôn quen với sự lạnh nhạt của Tiết Mộ Bạch, nay hắn chủ động tỏ ý tốt với ta, ta lại đ.â.m ra không tự nhiên, đành phải vừa tiếp tục mài mực vừa nói với hắn: "Đương nhiên là được."
Ngẫm nghĩ, ta lại hỏi hắn: "Tiết Mộ Bạch, chàng biết làm l.ồ.ng đèn thật á?"
"Tất nhiên, ta lừa nàng làm gì?" Tiết Mộ Bạch nghiêm túc đáp lời ta.
Ta cứ tưởng cuộc sống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-dau-gap-nguoi/5277574/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.