Ta nhíu mày nhìn hắn.
Hắn bị gì vậy? Hắn lại tiếp tục nói:
“Nghênh Xuân, nàng suy nghĩ thế nào rồi?”
Ta hỏi: “Cái gì?”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Hắn lộ vẻ thiếu kiên nhẫn:
“Chuyện ta viết trong thư, nàng nghĩ sao rồi?”
Ta bừng tỉnh:
“Thư ta không xem. Không biết ngươi viết gì. Nhưng bất kể là chuyện gì, ta cũng không nghĩ đâu. Thẩm thế tử, giữa chúng ta đã chẳng còn quan hệ gì nữa — làm ơn tránh đường.”
Dứt lời, ta mạnh tay đẩy hắn ra, lập tức mở cửa rồi đóng sầm lại.
Nào ngờ hắn lại chen vào được, còn đứng giữa sân, đảo mắt nhìn quanh.
Ta bắt đầu tìm con d.a.o chẻ củi, vừa tìm vừa nghĩ — nếu ta lỡ tay c.h.é.m c.h.ế.t hắn, thì nên giấu xác ở đâu cho kín.
Còn hắn thì lại tỏ ra đầy cảm khái, như thể đang ôn lại ký ức xưa.
“Ba năm không về, sân nhà nàng vẫn sạch sẽ gọn gàng như xưa. Có điều nhìn nhỏ hơn rồi, cũng đơn sơ hơn.”
Ta cười lạnh:
“Năm đó ngươi ở đây dưỡng thương, bám lấy ta không buông, chắc cũng nghĩ y như vậy nhỉ? Chẳng qua là ngươi chưa từng mất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghenh-xuan/5041277/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.