Có lẽ hắn nghĩ Thẩm Từ còn viết thư cho ta là dấu hiệu vẫn chưa buông, nên không dám quá làm càn, chỉ hằn học nói vài câu khó nghe, bảo ta phải trả lời thư.
Ta đáp:
“Không có thư hồi đáp. Bảo hắn đừng tới làm phiền nữa.”
Hắn giận dữ, bảo ta đừng vội đắc ý, còn quay sang cảnh cáo dân làng:
“Từ giờ đừng lên núi chặt củi hái t.h.u.ố.c nữa. Ngọn núi đó sắp thuộc về Hầu phủ rồi.”
Chờ tên quản sự rời đi, ta quay sang nhìn Tam gia gia.
Ông trừng mắt hỏi lại:
“Sao? Con còn muốn đọc cái thứ ch.ó má do tên đó viết à?”
Ta ngẩn người, đương nhiên là ta không muốn rồi
Dù hắn viết gì, cũng chẳng thể là lời hay ý đẹp.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Không xem.”
“Thế thì đúng rồi, xé là phải. Còn đứng đó làm gì, mau đem củi về nhà, ta phải sang tìm trưởng thôn.”
Mọi người trong làng liền tụ họp lại, kể cho nhau nghe chuyện tên quản sự kia buông lời đe dọa.
Trưởng thôn cũng lo lắng, vội sai người lên huyện dò hỏi.
Tối muộn, tam biểu thúc lau mồ hôi quay về, mặt nặng như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghenh-xuan/5041274/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.