Lam Tranh không muốn bỏ rơi Vương Lân như vậy, muốn quay lại dìu hắn, Vũ Lâu nhìn thấy vội kéo hắn lại: “Không kịp nữa rồi, thoát thân quan trọng hơn!”
“Nhưng mà…”
Vương Lân hét lên với hắn: “Điện hạ mau đi đi — đừng lo cho ta!”
“Ta…” Lam Tranh còn chưa kịp hứa hẹn gì với Vương Lân, đột nhiên một ánh sáng lóe lên trước mặt, một thanh kiếm định đâm vào bả vai hắn. Hắn vội lùi về sau, tránh đường kiếm.
Vũ Lâu nhìn thấy, vội che trước mặt Lam Tranh ứng chiến. Nàng đứng che trước Lam Tranh, hét lên với hắc y nhân: “Ca ca, nếu huynh còn ép ta nữa, ta sẽ chết cho huynh xem.”
Vừa nói xong, cả Lam Tranh và hắc y nhân đều sửng sốt.
“Quả nhiên là ca ca……” Vũ Lâu đoán trúng, đau lòng nói nhỏ.
Nhân cơ hội này, Vũ Lâu kéo Lam Tranh phi thân vài bước lên núi, hình bóng chợt lóe lên rồi biến mất.
Gió rét buốt thổi qua khiến vết thương đau như bị xát muối. Lam Tranh ôm vết thương trên vai, tránh để máu rơi xuống làm manh mối cho những tên thích khách kia đuổi theo. Đến khi kiệt sức, tốc độ ngày càng chậm hai người mới dừng lại.
Lam Tranh quay đầu nhìn lại phía sau, thấy cả một trời tuyết trắng không còn ai theo dõi, hắn mới chống tay vào gốc cây, thở dốc.
Vũ Lâu lau mồ hôi trên trán, hai tay chống lên chuôi kiếm cắm thẳng vào tuyết, cũng thở hổn hển dồn dập. Hai người nhìn nhau, muốn nói gì đó nhưng vì mỏi mệt nên nhất thời không phát ra tiếng.
“… Nàng… nàng… Khụ!” Hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488154/chuong-246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.