Vũ Lâu đột nhiên ôm lấy Vân Triệt khóc ầm lên, áp lực nhiều ngày nay biến thành nước mắt phát tiết ra ngoài. Vân Triệt vừa lau nước mắt cho nàng, vừa an ủi: “Gió lạnh thế này, hỏng hết cả da mất, tỷ tỷ đừng khóc nữa, tỷ muốn đi đâu, ta sẽ đi cùng tỷ, nhất định sẽ tìm được hai cháu về mà.”
Vũ Lâu nghẹn ngào: “Rốt cuộc con ta đang ở đâu? Có phải ta đã sai rồi không, lẽ ra từ đầu ta nên tin vào bức thư, đi Vân Nam tìm con, mà không phải là đến tìm Lam Tranh…”
Vừa rồi gặp Tấn vương, đã khiến suy nghĩ ban đầu của nàng bị dao động.
“Bên phía Vân Nam, đệ đã phái người về tìm rồi, nếu tìm được sẽ báo cho chúng ta.” Vân Triệt ra vẻ thoải mái nói: “Cho nên, giờ đi tìm Thái tử điện hạ thì hơn. Chuyện lớn như vậy, nếu không báo cho huynh ấy biết, lỡ cả tỷ và hai cháu đều mất tích, thì huynh ấy còn lòng dạ nào mà làm hoàng đế.”
Nàng nhìn cả một vùng tuyết trắng trước mặt, nhìn không thấy điểm kết thúc, cũng không thấy hy vọng của nàng đâu.
Vân Triệt liếc nhìn về phía khách điếm, cười xấu xa: “Bọn người Tấn vương còn đang muốn đi tắt về kinh thành, nằm mơ đi! Ông đây sẽ chuẩn bị cho bọn họ chút thuốc bột, đủ để cho bọn họ thượng thổ hạ tả (trên nôn dưới…ị),dày vò vài ngày cho biết mặt.” Thấy Vũ Lâu lo lắng, hắn vội nói: “Không chết người được mà, tỷ yên tâm.”
Vân Triệt đỡ Vũ Lâu lên ngựa, rồi hai người thúc ngựa, tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488153/chuong-245.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.