Lam Tranh quấn quít lấy nàng không chịu buông: “Ta muốn nữ nhân khác, nàng không vui, ta muốn nàng, nàng cũng không vui, nàng nói xem, nàng muốn ta muốn ai đây?”
Vũ Lâu không nói gì.
Lam Tranh ôm nàng nằm xuống, ngậm môi dưới của nàng đùa nghịch: “Khó khăn lắm hôm nay ta mới chuồn được ra khỏi cung, không ngờ lại nhìn thấy nàng và Vân Triệt đang quyến rũ nhau……”
Vũ Lâu khinh bỉ nhìn hắn: “Sao chàng nhìn ai cũng thấy người ta có ý với ta thế, ta đâu có tốt như vậy.”
Lam Tranh ngẩn người, lại chui vào lòng nàng nói: “Có, có, sao lại không chứ, khắp thiên hạ này, chỉ có nàng là tốt nhất.” Tay bắt đầu xoa nắn bầu ngực trắng ngần mềm mại của nàng, Vũ Lâu nhéo tay hắn nói: “Ngoan ngoãn một chút cho ta!”
Lam Tranh đau, thổi mu bàn tay, ra vẻ đáng thương nói: “Chỉ nhớ thương, ham muốn một người mà cũng không được nữa, có Thái tử nào đáng thương như ta không? Năm đó, Tĩnh Thần ốm yếu như vậy mà còn có không ít thị thiếp.”
Vũ Lâu nói: “Chờ mọi chuyện qua đi, thời gian ở bên nhau còn rất dài, đâu cần vội vàng như vậy.”
Lam Tranh ôm chặt nàng vuốt ve: “Ta chỉ muốn chăm sóc, yêu thương nàng thật tốt thôi.”
Thấy nàng nghe xong câu này không giãy dụa nữa, hắn lại tiếp tục đưa móng vuốt sói lên xoa nắn trên người nàng. Người Vũ Lâu dần dần mềm nhũn, đón nhận hành động thân mật của hắn.
Lam Tranh ép chân nàng lên ngực, để nàng nhìn rõ hắn tiến vào cơ thể nàng. Sự kích thích về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488130/chuong-222.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.