Lam Tranh chuyển bại thành thắng, không chỉ rửa sạch hiềm nghi mà còn giáo huấn được Tấn vương nữa.
Tất cả những điều này đều nhờ công của Vũ Lâu. Hắn ở trong cung nhịn mấy ngày mới chuồn được ra để đi tìm nàng, nhưng vừa tới y quán đã thấy Phương Lâm vội vã rời đi.
“Đứng lại!” Lam Tranh gọi hắn lại: “Ngươi định làm gì?”
Dáng vẻ của hắn giống như muốn đi mật báo.
“À……” Phương Lâm hạ thấp người thi lễ: “Điện hạ, mời vào!”
“Có phải Tấn vương ở đây không?”
“Không, Tấn vương không có đây.”
Lam Tranh hơi yên tâm, nhưng nghĩ một chút, sắc mặt lại trầm xuống: “Có phải Hàn vương Thế tử đang ở đây không?”
Phương Lâm im lặng.
“Quả nhiên!” Nhớ câu nói hôm đó của Vân Triệt, Lam Tranh cực kỳ tức giận, hắn phải vào tống cổ tên ôn thần kia đi mới được.
Hắn nhanh chân đi về phía phòng của Vũ Lâu, đứng ở cửa đã nghe thấy tiếng cười của nàng, lửa giận lại càng bùng lên trong ngực.
Lam Tranh vén rèm cửa lên bước vào, nhìn thấy Vũ Lâu đang ngồi trên ghế đùa giỡn với Vân Triệt ngồi đối diện.
Vũ Lâu nghe tiếng mở cửa, quay đầu nhìn thấy hắn, ngạc nhiên nhiều hơn vui mừng: “Sao chàng lại tới đây?”
Câu này, nghe không thoải mái tí nào.
Cái gì mà sao hắn lại đến đây chứ?!
Lam Tranh dỗi: “Sao nào? Ta không thể tới đây sao?”
Dù sao cũng sống cùng hắn một thời gian dài, Vũ Lâu biết hắn đang ăn dấm chua, vội nói tốt cho Vân Triệt: “Lam Tranh, chàng đừng như vậy, Vân Triệt đã giúp ta không ít
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488129/chuong-221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.