“…… Có lẽ ta biết Vân Triệt là ai.”
Lam Tranh nói xong, Vũ Lâu lại nở nụ cười: “Vân Triệt là Hàn vương thế tử chứ là ai. Chàng quên rồi sao.”
“Hắn giống Tô Tiêu như thế, chẳng lẽ nàng không thấy kỳ quái sao?” Lam Tranh nói. Hắn đã nghi ngờ tên Vân Triệt này lâu rồi, cũng không tin Vũ Lâu lại không sinh lòng hoài nghi đối với dung mạo của hắn ta.
“Không phải thế gian vẫn luôn có người giống nhau sao.” Vũ Lâu nói nhỏ: “Tô Tiêu và chàng là huynh đệ song sinh mà còn không giống nhau, dù gì Vân Triệt cũng là huynh đệ có huyết thống bên nội với chàng, giống thì có gì lạ đâu.”
“Nàng thật thiếu tính nghi ngờ.”
“Chàng hoài nghi người khác tới phát cuồng rồi.”
“Nàng‼!”
“Được rồi, đi thôi đi thôi.” Vũ Lâu giúp hắn mặc quần áo cẩn thận rồi mới mặc cho mình.
Chờ khi hai người đi ra, thì huynh đệ Phương thị đã đi rồi. Lam Tranh và Vũ Lâu vội vàng ra khỏi y quán, ngồi xe ngựa đuổi theo. Ngồi trên xe, Lam Tranh tựa đầu vào vách, giống như đang suy nghĩ điều gì.
Vũ Lâu liếc hắn một cái, biết hắn đang có việc cần nghĩ ngợi nên cũng không quấy rầy hắn.
“Vũ Lâu, ta biết đại khái nơi ở của mẹ và ca ca nàng.”
Vũ Lâu nói: “Sao đột nhiên chàng lại biết, có phải chàng lại âm mưu tính toán gì không?”
Lam Tranh chán nản, kéo nàng vào lòng: “Vũ Lâu à, sao mặc quần áo xong nàng không còn là nàng nữa thế, sự dịu dàng vừa rồi chạy đâu mất rồi hả? Chỉ toàn thích tranh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488131/chuong-223.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.