Sự tình bị bại lộ, ta mất hết can đảm, nhưng vẫn cố ôm hy vọng: “Nương nương, dung mạo đứa bé kia không hề giống Huệ vương, sẽ không có ai phát hiện ra đâu……”
Vừa nói xong, ta đã bị giọng nói to của bà át đi: “Người đàn bà kia cũng vẫn còn sống, có phải không?!”
“Nàng đã bị điên rồi, vô cùng đáng thương, vi thần chỉ muốn giữ lại tính mạng của nàng, để nàng tiếp tục được sống mà thôi……” Ta nghẹn ngào nói: “Còn đứa bé kia, nói gì thì nói, cũng là cốt nhục của Hoàng gia…… Ta cũng chỉ muốn giữ tính mạng cho nó thôi.”
Sau khi nghe xong, Hoàng hậu khoát tay: “Bản cung biết rồi, nếu lúc trước ta muốn giết họ, thì đã không giao lại cho ngươi. Nếu đã vậy, thì cứ để họ sống đi!”
Ta mừng phát khóc: “Tạ ơn Hoàng hậu nương nương.”
“Nhưng chuyện ngươi dám lừa gạt bản cung, bản cung tuyệt đối sẽ không tha!” Hoàng hậu nương nương giận dữ nói: “Ngươi hãy dâng sớ từ quan, đưa gia quyến rời khỏi kinh thành, nếu không, chờ bản cung ra tay, chuyện sẽ không đơn giản như vậy nữa đâu!”
Ta dập đầu: “Vâng.”
Ta cam tâm tình nguyện chịu phạt. Với ta mà nói, sự trừng phạt này cũng không có gì quá đáng.
Chỉ còn vài ngày là tới cuối tháng, ta không dám nói cho Chân thị, khi quay lại phủ, chỉ làm ra vẻ không có chuyện gì xảy ra, nhưng Chân thị lại nói cho ta biết, bà có một tin tức vô cùng tốt. Đó là bà đã thông qua một người khác, quen biết được với thiếp thân thái giám của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488114/chuong-206.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.