Ta vẫn chưa trả lời rõ ràng với Tấn vương, chờ khi ta cáo quan rời khỏi kinh thành, mọi vấn đề đều có thể giải quyết dễ dàng.
Gần tới ngày ước định với Hoàng hậu, ta đã sắp xếp ổn thỏa, chuẩn bị đưa Tử Nhạc rời khỏi kinh thành về Hoa Đình trước, sau đó sẽ ngả bài với Chân thị. Hôm đó, ta lén lút tới thăm Tử Nhạc như mọi ngày, nàng cũng vẫn điên điên khùng khùng như cũ, nghe ta nói muốn đưa nàng rời khỏi kinh thành về quê nhà, sống cuộc sống không buồn bã, không lo lắng. Dường như nàng hiểu, nên cười với ta.
Sau khi thăm nàng, ta rời khỏi mật thất. Vừa đi ra khỏi nhà cũ, đột nhiên ta bị một người bịt miệng lại, dùng vải che hai mắt, kéo vào một chiếc xe ngựa đậu ở ven đường, đi thẳng tới một nơi yên tĩnh mới dừng lại. Ta được tháo vải che mắt, bị đè quỳ rạp xuống đất.
Ta không nhìn được rõ tình hình xung quanh, căn phòng đó tối đen như mực, ánh sáng leo lét của cây đèn dầu nhỏ xíu khiến cho thần sắc của Thái tử bệnh hoạn đang ngồi trước mặt ta càng trở nên kinh khủng hơn.
Hắn bắt chéo chân, giọng trầm thấp: “Tần Khải Canh, ngươi thấy, phương pháp hủy diệt một cô gái tàn độc nhất là gì? Mất trinh tiết? Hay hủy dung mạo?”
Ta không hiểu ý của hắn: “Thái tử điện hạ……”
Ánh mắt hắn lạnh băng cười với ta: “Ngươi cảm thấy, để Tần Vũ Lâu nhận cả hai sự trừng phạt này có được không? Có phải chơi sẽ rất vui không?”
“Điện hạ, vi thần không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488115/chuong-207.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.