Sau khi cha ta trí sĩ (về hưu),liền cùng mẹ ta quay về Hoa Đình. Ta sửa sang lại nhà cũ, lén đưa Tử Nhạc và Tô Tiêu về đó sống. Người ngoài nhìn vào, chỉ thấy Tần phủ là căn nhà đã bị bỏ hoang. Ta sống cuộc sống hai mặt, một mặt là viên quan trẻ tuổi đầy hứa hẹn được Vương thị nâng đỡ, cẩn trọng trong công việc, đối với gia đình cũng lo lắng chu toàn. Từ sau khi thành thân với Chân thị, ta chưa từng nạp thiếp. Dù nhìn ở phương diện nào, ta cũng là một người rất hạnh phúc.
Nhưng không ai biết nỗi khổ của ta, ta cũng sẽ không để cho ai phát hiện ra nỗi khổ của mình. Đằng sau cuộc sống viên mãn kia, là nội tâm đau đớn giày vò của ta.
Ta phải giấu Tử Nhạc đi, nhất định không thể để cho Hoàng hậu phát hiện ra tai họa ngầm của bà vẫn còn sống. Nàng ở lại trong căn nhà cũ, chỉ có một lão nô tâm phúc chăm sóc cho nàng và Tô Tiêu, ta cũng thường xuyên qua thăm nàng.
Nàng lại hỏi ta: “Khải Canh, con của ta đâu? Nó ở đâu rồi? Ngươi đem nó đi đâu rồi?” Nàng sẽ ôm Tô Tiêu, khóc nức nở hỏi ta: “Một đứa con nữa của ta đâu? Vì sao ngươi lại để Hoàng hậu cướp mất con của ta?”
Ta không thể trả lời, lúc ấy nhất định ta đã bị ma xui quỷ khiến nên mới có thể hiến cho Hoàng hậu một chủ ý như vậy.
Nhưng từ nay về sau, ta sẽ làm hết khả năng của mình để bảo vệ nàng, không để nàng bị thương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488113/chuong-205.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.