Lam Tranh ôm cánh tay chỗ bị nàng nhéo, nói: “Đúng là nàng ghen tị mà, còn không chịu nhận nữa, đúng là nghĩ một đằng nói một nẻo, đau chết mất thôi.”
Vũ Lâu nói: “Sao không đau chết ngươi luôn đi.”
Lam Tranh thấy nàng ít nhiều khôi phục bộ dáng trước kia, hắn vui còn không kịp, làm sao tức giận được, vội kéo nàng vào lòng.
Vừa rồi Vũ Lâu nhéo hắn, căn bản cũng không kịp nghĩ gì nhiều, chỉ xuất phát từ bản năng, đến khi tỉnh táo lại, nàng sợ hắn trả thù nên ngoan ngoãn mặc cho hắn ôm. Một lát sau, không thấy hắn có ác ý gì, nàng mới thở dài một hơi nhẹ nhõm.
Lam Tranh nói: “Nữ nhân Cố gia và Mục gia ta đều không thích, trên đời này, ta chỉ thích mình nàng.”
Không ngờ hắn lại thổ lộ những lời thật lòng như vậy, khiến nàng không biết nên phản ứng thế nào. Ngay cả tình cảm của mình nàng cũng không hiểu rõ, thì làm sao có thể đáp lại hắn được.
Lam Tranh thấy nàng không nói gì, cũng không vội vã ép hỏi, dù sao cũng vẫn còn nhiều thời gian.
Quấn quít lấy Vũ Lâu một hồi cũng tới giờ ăn cơm. Hắn sai người sắp bàn ăn trong phòng để dùng bữa cùng Vũ Lâu. Vũ Lâu không thấy ngon miệng nên không ăn uống gì. Lam Tranh gắp đồ ăn đút cho nàng, Vũ Lâu nói không ăn là không ăn, không phải muốn làm nũng. Nhưng Lam Tranh lại không nghĩ vậy, vì theo kinh nghiệm của bản thân hắn mà nói, không ăn cơm tức là làm nũng.
Vì thế, hắn bày ra bộ mặt tươi cười,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488089/chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.