Lam Tranh ngồi trên giường sau tấm bình phong chờ nàng, một lát sau, tiếng nước yếu dần, sợ nàng ngủ quên, hắn liền gọi: “Vũ Lâu…” không thấy nàng đáp lại, hắn đứng dậy nhìn, ai ngờ vừa đi vài bước đến bình phong đã nghe thấy nàng lạnh lùng nói: “Đừng tới đây!”
“Ta không qua, không qua nữa!” Lam Tranh lại quay về bên giường.
Vừa rồi khi hắn tiến cung, Hoàng hậu giáo huấn hắn một hồi, trách hắn không lo việc chính sự, suốt ngày chỉ biết dây dưa không rõ với Tần Vũ Lâu, lại còn kể tên những hôn quân đã từng ham mê nữ sắc mà hỏng việc lớn. Tiếp đến là trách tội hắn khiến mâu thuẫn với Tấn vương gay gắt hơn, tình hình bất lợi hơn rất nhiều.
Lam Tranh không nói gì chỉ để mặc cho bà mắng, chờ đến khi Hoàng hậu mắng mệt mỏi, mới phất tay áo lên: “Hôm nay bản cung mệt rồi, hôm khác sẽ tìm con sau.”
Lam Tranh vừa nghĩ đã run, thì ra giáo huấn, trách mắng cũng có chương có hồi như tiểu thuyết nữa. Giờ mới chỉ là mở đầu, có phải sẽ còn có ‘Hoàng hậu răn dạy Thập hoàng tử Lam Tranh’ hồi hai, hồi ba nữa không……?
Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, hắn lại gọi: “Vũ Lâu?” đi tới gần bình phong lại gọi một tiếng nữa nhưng vẫn không thấy phản ứng gì. Lúc này hắn mới dám vòng qua bình phong nhìn xem nàng thế nào, thì nàng đã dựa vào bồn tắm ngủ quên rồi.
Những giọt nước trong suốt chảy dọc từ cần cổ trắng nõn tinh tế xuống ngực rồi lại thuận theo làn da hồng hào, trơn bóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488088/chuong-180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.