Vũ Lâu mở thư ra, chỉ thấy bên trên viết một đơn thuốc, cuối thư có lời nhắn của Phương Lâm: “Ta không dám cam đoan sẽ chữa khỏi cho cô, nhưng nếu cô tin ta thì cứ thử xem.”
Phương Lâm đã đóng cửa y quán, vân du thiên hạ. Trước khi đi, hắn viết đơn thuốc này, để lại cho nàng. Vốn là giao cho tiểu nhị để đưa đi Liêu Đông, nhưng trên đường đi, tiểu nhị kia biết được Tần Vũ Lâu bị phạt vào giáo phường, không dám hành động thiếu suy nghĩ, chờ mấy ngày, cuối cùng cũng đợi được cơ hội Huệ vương đón Tần Vũ Lâu trở về, nên vội vàng đem đơn thuốc tới.
Chữa ngựa chết thành ngựa sống sao? Nàng đã thế này rồi, có gì sai sót cũng không thể tệ hơn hiện tại được nữa. Vũ Lâu ghi ra phần đơn thuốc của Phương Lâm, đưa cho quản gia, nhờ ông bốc thuốc giùm. Trước kia quản gia đã chịu ơn của Vũ Lâu, đang muốn hồi báo nên vội vàng xuất môn, gọi một nô bộc đi tới hiệu thuốc bắc bốc thuốc.
Vũ Lâu không muốn nói cho Lam Tranh biết chuyện này, nên chỉ vụng trộm làm, ngay cả Phi Lục cũng không nói.
Sau khi dược liệu được mua về, nàng lén lút xuống phòng bếp sắc thuốc.
Lam Tranh vừa tiến cung về liền đi tìm Vũ Lâu, nhưng trong sương phòng lại không thấy bóng dáng nàng đâu, hắn quay sang hỏi Phi Lục. Tuy Vũ Lâu đã yêu cầu Phi Lục không được lộ ra tung tích của nàng, nhưng Vương gia vừa hỏi, Phi Lục đã thốt ra: “Ở phòng bếp ạ.”
“Ở đó làm gì?”
“Nô tỳ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488090/chuong-182.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.