“Sao nàng lại khóc?”
Nàng sụt sịt mũi, khẽ hắng giọng, cố gắng cười nói: “Đâu có khóc đâu.”
“Rõ ràng là có.” Lam Tranh ôm nàng, dùng mặt mình cọ vào cổ nàng: “Có mà…… Ta nhìn thấy rõ ràng, đừng nói dối.” Vũ Lâu bị hắn ôm, nóng nực khiến nàng khó chịu: “Mau thả ta ra, nóng muốn chết đi được……”
Lam Tranh không chịu: “Nhưng nàng phải nói cho ta biết, vì sao nàng khóc?”
Nếu không tìm cớ mà nói cho qua, hắn sẽ không chịu thôi. Vũ Lâu tùy tiện nói: “Ta nhớ Phi Lục thôi, từ nhỏ nàng đã đi theo ta, không biết giờ thế nào.”
Lam Tranh cười: “Thì ra là nhớ nàng ta à, ta đã đón nàng ta về kinh thành rồi, nếu nàng nhớ nàng ta, ngày mai ta sẽ bảo nàng ta tới hầu hạ nàng.”
Trong lòng Vũ Lâu thoáng lo lắng, sao hắn lại tìm Phi Lục? Hắn muốn làm gì đây? Lam Tranh thấy nàng không vui, hừ giọng: “Này, không phải nàng lại nghĩ xấu gì ta đấy chứ?”
“Không có, không có.” Vũ Lâu vội nói: “Ở đây cũng không phải là nơi tốt đẹp gì, đừng đưa nàng ta đến đây. Hơn nữa, ta đang là người có tội, còn đòi có nha hoàn hầu hạ thì ra thể thống gì.”
“Vậy thì đã làm sao, hoa khôi đàn tỳ bà hôm đó cũng có người hầu hạ mà.”
Vũ Lâu nhớ tới nữ tử đàn tỳ bà ngày đó, thảo nào xinh đẹp như vậy, thì ra là hoa khôi giáo phường tư. Từ khi nàng bị phạt vào giáo phường tư, cảm thấy rất mất mặt, bình thường cũng không ra khỏi phòng, lại không cần tập luyện cầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488080/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.