Từ trên xuống dưới giáo phường tư đều biết quan hệ của nàng và Lam Tranh.
Cho dù nàng bị phạt nhập vào nơi trăng hoa, nhưng Huệ vương vẫn bất chấp áp lực, đến để gặp nàng. Cũng vì có mối quan hệ này, mà khi nàng đi lại trong viện, ngay cả chủ quản nhìn thấy cũng đều cười cợt làm thân, chào hỏi nàng.
Sáng nay, sau khi rời giường, thấy không có việc gì làm, nàng nhớ đến những sách thuốc trước kia đã từng xem, muốn ôn lại một chút nên lấy giấy bút ra tập viết. Nàng ngồi luyện chữ một hồi thì nghe thấy tiếng khóc la ầm ĩ vọng vào.
Vũ Lâu mở cửa ra nhìn, chỉ thấy những nữ tử mặc y phục rực rỡ đang quỳ trong viện đều đang khóc lóc thảm thiết, thậm chí có người còn ngất đi.
“Bị chuyển ra quân doanh đấy.” Một nhạc công đội khăn lục giác đi đến bên cửa sổ nói, hắn đưa tay đóng cửa sổ của nàng lại: “Tần cô nương, cô không nên nhìn thì hơn, các nàng khóc lóc như vậy sẽ ảnh hưởng đến cô nương.” Vừa đóng cửa sổ xong, nàng liền nghe thấy nhạc công kia thở dài bên ngoài: “Chà, đêm nay lại phơi đầy xác bên giếng thôi.” (đoạn này ta không hiểu lắm, có thể là nói các cô gái kia bị chuyển ra quân doanh, bị … xxx hội đồng đến bỏ mạng chăng? =.=”)
Tiếng khóc dứt gan dứt ruột ngoài kia khiến nàng kinh hồn bạt vía. Dù nàng giận dỗi, nói với Lam Tranh là thà bị chuyển ra quân doanh còn hơn, nhưng nếu thật sự bị chuyển ra quân doanh, chỉ e là nàng sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488079/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.