*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cốc, cốc!
“Tần Vũ Lâu!” Phương Lâm gõ cửa phòng Vũ Lâu: “Ra đi, Huệ vương đi rồi!”
Không có phản ứng.
Phương Lâm lại gõ: “Vũ Dương hầu nói, bọn họ sẽ không quay lại nữa. Cô mau mở cửa ra đi!”
Im lặng. Hắn nghĩ nghĩ, đột nhiên mạnh mẽ đập cửa, hét to: “Vũ Lâu, cô đừng có tự sát đấy……” vừa dứt lời, cánh cửa đã bị mở từ bên trong, khiến Phương Lâm đang ra sức đập cửa suýt thì ngã dúi vào lòng nàng. May mà hắn kịp phản ứng, cố giữ cho mình không gặp phải cơn ác mộng ngã thẳng vào lòng nữ nhân.
“Ai tự sát chứ!”
Hắn nhìn khóe mắt nàng vẫn còn vương dấu nước mắt, than thở: “E là cũng không còn xa đâu.” Rõ ràng chính nàng cũng khó mà vượt qua, sao còn làm tổn thương Huệ vương như thế chứ, lòng dạ nữ nhân đúng là như kim dưới đáy biển, phiền phức thật. Qua khe hở bên cạnh người nàng, Phương Lâm thoáng nhìn thấy một đống hỗn độn trong phòng, nhíu mày nói: “Cô ở trong phòng đập phá đồ đạc cho khuây khỏa đấy à?”
“Không.” Mặt Vũ Lâu không chút thay đổi, nói: “Ta thu dọn đồ đạc, ngày mai sẽ lên đường đi Liêu Đông, gặp cha mẹ ta. Rời khỏi kinh thành, vĩnh viễn không quay lại nữa.”
Thế này đúng là ngoài dự kiến của Phương Lâm: “Cô không bị sung quân, đi ra đó mà ăn gió nằm sương à?!”
Vũ Lâu quay người về phòng, tiếp tục đóng gói quần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488064/chuong-156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.