Năm tháng sau.
Tần Vũ Lâu đi đi lại lại trong khoảnh sân đang đọng nước, vội vội vàng vàng đến mức váy như quấn cả vào nhau.
“Vũ Lâu, muội đừng đi lại nữa, hoa hết cả mắt ta rồi.” Tần Viễn Địch trách muội muội mình. Nhưng ánh mắt của hắn thì không hề rời khỏi phòng ngủ, vì sốt ruột nên cứ liên tục đưa tay lên lau mồ hôi.
“Huynh còn nói ta, huynh có thể không cắn móng tay nữa được không!” Vũ Lâu đáp trả.
Nghe muội muội nói, Tần Viễn Địch vội vàng ngồi ngay ngắn lại. Nhìn biểu hiện của hai huynh muội, Tần Khải Canh thở dài: “Hai đứa đúng là không có tiền đồ gì cả, nhất là con đấy, Viễn Địch, chẳng giống cha chút nào, nhớ năm đó, khi mẹ con sinh muội muội con, cha còn đang ở ty bộ binh, nghiên cứu chiến lược tác chiến, quyết định thắng bại của quốc gia. Con nhìn con xem, chẳng bình tĩnh gì cả.”
“Lúc mẹ sinh muội muội thì điều kiện thế nào? Có tới mười mấy bà mụ. Giờ thì sao, ở nơi rừng núi hoang vắng này, tìm mãi mới được một bà đỡ mắt mờ chân chậm, lo lắng cũng là chuyện thường tình.”
Vũ Lâu muốn làm dịu không khí nên trêu ghẹo: “Ca ca, mắt mù chân chậm, từ này rất hay. Huynh học cách nói của Liêu Đông cũng không tệ.” Vừa nói xong, nàng liền bị ca ca và cha lườm cho một cái. Nàng khụ khụ một tiếng: “Hai người đừng trừng con, con nói con biết y thuật, muốn đỡ đẻ cho chị dâu, tại hai người không cho đấy chứ, không thì việc gì phải lo lắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488065/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.