Sau bữa cơm chiều ngày hôm đó cả quán thay đổi thái độ với nhau một cách rõ rệt. Tôi không cơm cháo gì nữa, vẫn mở quán làm bình thường tuy nhiên giờ giấc ngủ nghỉ của tụi nhân viên tôi cũng không quản nhiều. Bình thường quán mở đến tầm 1h đêm là đóng cửa, nay đứa nào mệt thì tự đi ngủ. Tôi cũng chẳng buồn nói vì ngay đến bản thân mình cũng ngán ngẩm cái cuộc sống này lắm rồi. Buổi trưa chúng nó ngủ đến 12h trưa mới dậy, dậy rồi thấy mấy túi đồ ăn sẵn để ở bàn ăn cũng chẳng đứa nào buồn đụng đũa. Tôi thì dậy sớm hơn, với lại thanh niên ăn gì cũng được nên từ hôm đó hôm thì ăn mỳ tôm hôm thì gọi cơm rang, phở xào đến tận nhà. Nhân viên ngủ dậy nếu không muốn ăn đồ ăn sẵn bà chị mua thì chúng nó mượn xe ra chợ ăn tạm cái gì đó rồi lại về làm.
Riêng duy nhất Tuyết vêu là chẳng bao giờ chịu bỏ tiền ra ngoài ăn. Thức ăn bà kia mang xuống không ai ăn là nó ăn hết. Lắm hôm bọn cái Hoa cái Quỳnh rủ nó đi ăn:
- Trưa rồi mấy chị em mình ra chợ ăn tạm cái gì rồi về đi. - Hoa nói
Tuyết vêu đang ngồi ở ghế thấy thế trả lời:
- Thôi tao không ăn đâu, bọn mày đi ăn đi. Ở nhà ăn mấy thứ kia cũng được.
Quỳnh nói:
- Mấy thứ đồ đó ăn có ra cái gì đâu, ngày nào cũng đổ đi. Đi ra chợ ăn đi, em có tiền đây rồi. Hôm qua đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-nuoi-gai/2099708/quyen-2-chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.