Tối hôm cái Quỳnh với cái Hà vừa được thả là bà chị bắt tôi mở quán làm luôn. Chẳng còn cách nào tôi đành phải nghe theo. Mặc dù biết chắc bọn nhân viên vẫn đang trong giai đoạn khủng hoảng tâm lý. Hai đứa bị bắt thì vẫn còn hoang mang, chị em Hoa - Tuyết thì sợ ra mặt. Tuyết vêu ngày thường ăn uống hồn nhiên từ hôm cái Quỳnh bị bắt nó rụt rè hơn hẳn. Khách vào nhà nhìn hơi nghiêm chỉnh một chút thôi là nó đã nhìn nhìn tôi ra điều:
- Ông này giống công an anh nhỉ...??
Những lúc như thế tôi cứ phải xua tay lắc đầu thì nó mới yên tâm mà đi. Tối đó ăn cơm xong tôi đi ra bật biển mở cửa quán, mặc dù bà chị bắt chúng nó làm nhưng tôi vẫn nói:
- Anh cứ bật biển, còn đứa nào không làm được cứ bảo anh. Nghỉ hôm nay ngày mai làm cũng không sao. Quan trọng tinh thần nó phải ổn định.
Cái Quỳnh định nói gì đó thì cái Hà nó cướp lời luôn:
- Không sao đâu anh, em làm luôn cũng được. Mấy hôm nằm trong kia nghỉ đủ rồi.
Thế là Quỳnh không nói thêm gì nữa, nó cúi mặt bấm bấm điện thoại lảng tránh. Biết nó muốn nghỉ nhưng cả nhà vẫn làm mà một mình nó nghỉ nên nó ngại. Lại thêm câu nói vừa rồi của cái Hà càng làm nó không dám nghỉ. Nhưng quan trọng nhất khoản nợ từ trên trời rơi xuống đầu nó 50tr thì làm sao nó dám nghỉ. Có cả bốn đứa ngồi đó tôi nói luôn:
- Giờ anh không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-nuoi-gai/2099707/quyen-2-chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.