Đầu giờ chiều hôm sau thì bà chị gọi điện bảo lát nữa sẽ xuống quán. Khoảng 2h thì bà ấy xuống, quán xá mở nhưng tôi không làm. Vào nhà phát là bà ấy hỏi luôn:
- Sao mấy đứa không trang điểm sửa soạn đi làm à..??
Cái Hoa ngồi ngoài ghế nói:
- Anh bảo đợi xem tình hình hai đứa kia về rồi mới làm tiếp chị ạ...Với lại em cũng sợ......
Bà ấy quát cái Hoa:
- Sợ sợ cái đéo gì....Đã bảo không sao rồi. Tí chúng nó về ngay bây giờ...
Tôi bây giờ mới đi từ trong ra, nghe thấy chửi to thế cũng hơi nhột. Chắc là chửi tôi nhưng dở chiêu " Giận cá chém thớt" đây mà. Tôi liền hỏi:
- Thế hai đứa kia bao giờ về vậy ạ..??
Bà ấy ngồi xuống rồi cau mặt trả lời:
- Sáng gọi điện nói chuyện với hai đứa nó rồi. Chắc lát nữa họ thả, lại mất một đống tiền.
Nghĩ bụng, ở hay nhỉ các cụ đã bảo tham thì thâm. Tự mình quyết định thì tự mình hưởng thôi. Về quán trút giận lên người khác trong khi mình là người điều đi. Có góp ý thì lại bảo gan bé, giờ gan to còn co ro một nhúm thế này, trách ai bây giờ...Ở đó vài phút không thấy bà ấy nói gì, tôi thì giờ cũng chán rồi cũng chẳng buồn mở mồm ra để rồi bị ghét. Định đi vào thì bà ấy hỏi:
- Sao cậu bảo mở quán làm bình thường mà lại không làm.
À hoá ra bực vì lý do này, tôi trả lời luôn:
- Em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-nuoi-gai/2099706/quyen-2-chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.