Ngày hôm sau cả ngày bà chị tắt máy, gọi không được, nhắn tin không trả lời. Tầm khoảng 11h trưa, khi tôi vừa nấu cơm cho hai chị em Hoa - Tuyết xong thì có ba anh công an đi vào nhà. Một anh khu vực, còn hai anh kia thì không phải công an ở đây. Anh khu vực hỏi:
- Chị ABC có nhà không em...?
Tôi với anh khu vực thì cũng chẳng lạ gì nhau rồi, nhưng tôi vẫn bình tĩnh trả lời:
- Chị ấy ở nhà to trên phố cơ anh ạ, mấy hôm nay không thấy xuống.
Một anh công an khác nói:
- Chào em, bọn anh là công an ở Quận xxx. Đến đây tìm chủ nhà này là chị ABC. Em biết chị ấy ở đâu thì nói cho bọn anh biết...
Tôi lễ phép nói:
- Dạ, em thật sự không biết anh ạ. Đây số điện thoại gọi giờ còn thuê bao.
Anh công an hỏi tiếp:
- Thế em là quản lý quán này à..??
Tôi trả lời luôn:
- Không ạ, em là hàng xóm sang trông nhà hộ thôi. Nhà em ngay bên kia đường.
Nói thật là công an họ hỏi vậy thôi chứ sao không biết tôi ở đây làm quán. Nhưng khổ cái hai đứa kia bị bắt ở quận xxx chẳng liên quan gì đến tôi cả. Mà kể cả nó có khai tên tôi ra thì cũng đéo phải tên thật. Sau lớp nhân viên đầu bỏ đi khi quán bị đập từ sau vụ đó nhân viên mới xuống tôi đều giới thiệu mình với một cái tên khác.
Còn nữa người gọi nhân viên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-nuoi-gai/2099705/quyen-2-chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.