Công việc vẫn êm xuôi cho dù tôi không ủng hộ cách làm của bà chị đó là " Cho người đi làm ngoài phạm vi kiểm soát." Chính vì tôi phản đối mà mọi việc lại vẫn thuận lợi cho nên dần dần tôi cũng mất đi tiếng nói đối với bọn nhân viên. Ngày trước khi tôi làm nói gì cũng phải nghe, bây giờ nhiều lúc tôi bảo đi khách ở nhà nghỉ này, nhà nghỉ nọ tụi nó còn nói:
- Để em hỏi chị xem có khách đặt em chưa đã.
Hỏi xong nếu không có chúng nó mới đi, nghĩ cũng bực vì nhiều lúc người ta gọi rồi. Thấy chúng nó ở nhà mình xếp đi, ai dè chúng nó bảo tí có khách của chị rồi. Đúng là cái cảnh " Lắm thầy nhiều ma", nhưng tôi vẫn nhịn. Dù gì thì bà ấy cũng đang làm tốt, chỉ có điều bằng mặt nhưng không bằng lòng mà thôi. Vì dạo đó làm ăn ổn, nhân viên đi làm được nhiều vé tuy rằng có hơi xa nên bà chị tổ chức một chuyến bay cho cả nhà tầm 15 người bao gồm 7 đứa nhân viên ( 4 đứa nhà tôi với 3 đứa nhân viên nhà khác),mấy ông bạn vợ chồng bà ấy và cả tôi. Nhưng hôm đó tuy đã hẹn nhưng tôi lại đi có việc với hai ông anh nên mãi 12h đêm sau khi về định vào quán ngủ luôn thì bà ấy gọi bảo:
- Mọi người cũng mới chơi thôi, cậu cứ đến đi....Tới sáng cơ mà, cả nhà đi cậu không đi thì không ra gì..
Nghe thế nên tôi cũng gọi taxi đi, bước chân vào phòng bay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-nuoi-gai/2099704/quyen-2-chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.