Quán xá làm ăn không được, càng ngày càng khó khăn. Bà chị tôi mới tính đường cho nhân viên đi làm ở những khu vực xa hơn. Cái quan trọng là bà ấy không nói trước với tôi. Có khả năng bà ấy sợ tôi lại ngăn cản hoặc dạo gần đây nhiều việc bà ấy làm tôi cũng tỏ thái độ không vừa lòng. Nói đâu xa việc bà ấy bao che, thiên vị cho cái Hà trong khi nó chỉ mới vừa quay lại. Còn những đứa gắn bó như cái Hoa từ khi quán bị đập đến bây giờ bà ấy lại không coi ra gì. Bà ấy đâu biết rằng hiện tại quán còn có nhân viên làm đều là nhờ cái Hoa dẫn bạn, rồi chị xuống. Tất cả chỉ vì một lý do bọn nó xấu hơn cái Hà.
Để rồi bà ấy phải nhận quả đắng khi cái Hà mới làm được tầm tuần đã lòi ra cái thai ba tháng. Và bà ấy phải là người đưa đi giải quyết. Sau vụ đó cũng bị tôi nói kháy mấy câu. Có lẽ vì thế mà bà ấy hiện tại đang ghét tôi. Tính tôi thì thích công bằng sòng phẳng, chẳng cần biết nhân viên xinh hay xấu. Nếu được tôi vẫn cố cân bằng số vé cho tụi nó. Không có chuyện đứa thì đi hàng chục vé, đứa thì mới được 1-2. Tôi nghĩ lý do bà ấy bây giờ hay gọi điện cho nhân viên điều chúng nó đi làm là vì như này.
Hôm đó cái Hà cũng đã xuống sau thời gian xin về nghỉ vì bị rong máu tươi, mới phá thai xong nghỉ mấy hôm đi làm toàn mười mấy vé thì nó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-nuoi-gai/2099703/quyen-2-chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.