Có thêm cái Trang bà chị thay đổi gần như 180 độ, ngay hôm sau bà ấy xuống quán gọi nó vào phòng riêng nói chuyện tỉ tê, hỏi han ân cần như kiểu chị em thân tình xa cách chân trời nay có duyên tương ngộ. Mở đầu là lời xã giao quen thuộc:
- Ngồi xuống đây chị xem nào, khiếp chưa kìa, xa chị có một thời gian mà phai tàn nhan sắc quá. Thế sao giờ mới xuống hả em, chị nhớ bọn mày lắm đấy...
Cái Trang tính nết trẻ con, thấy bà chị niềm nở quan tâm như thế nó thật thà kể:
- Em đi làm ở Hà Tĩnh chị ạ, làm mãi mà không đủ trả cho bà chủ 7tr. Vé ở đấy rẻ lắm, bọn em đi khách mỗi lần chỉ được có 50k. Mà bà ấy trừ đủ các loại tiền, hôm kia em nhờ bà ấy đi sửa điện thoại hộ mà bà ấy bảo mất 2tr. Thế là hôm qua em điện cho chị rồi trốn ra đây luôn. Em vẫn nợ bà ấy 3tr, bà ấy gọi suốt nhưng em ko dám nghe máy.
Bà chị cố gắng cười một nụ cười thân thiện, vuốt vuốt mái tóc làm xoăn của nó bà ấy tiếp:
- Khổ thân chưa, đang ở đây với chị thì không thích lại cứ phải nay đây mai đó cơ. Thôi về đây là tốt rồi, thôi tiền taxi hôm qua chị cho, tí nữa chị cho ứng trước 5tr đi mua quần áo. Làm được trả chị, mà em xem có bạn bè gì ở chỗ cũ muốn làm thì cứ bảo nó ra đây. Bạn em chị cũng coi như em gái.
Nghe mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-nuoi-gai/2099709/quyen-2-chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.