Việc con Hà chảnh chó ít nhiều cũng gây khó chịu cho các thành viên trong nhà. Có nó ra ngoài ngồi thì hầu như khách không chọn Hoa với Tuyết. Đã vậy cái bản mặt của nó lúc nào cũng ngang bánh đa nướng, nhìn bướng chỉ muốn bụp cho mấy bụp. Nhưng khổ cái nó chỉ vênh váo với mấy đứa còn lại, được thêm bà chị bênh chằm chặp nên nó càng được thể. Vì ghét nên tôi cũng không muốn đả động đến nó. Miễn nó đi làm không bố láo là được, qua mấy hôm thì Quỳnh gọi điện bảo hôm nay xuống. Riêng cái Quỳnh mà xuống thì con Hà cũng không còn nhiều khách như trước. Tôi cũng mong cái Quỳnh xuống để có người mà xếp khách.
Trưa hôm đó ông chủ nhà nghỉ bên kia đường gọi mượn cái Hà. Tôi gọi:
- Hà, em đi sang nhà nghỉ bên kia. Ông nhà nghỉ bên đó mượn.
Nó vâng mỗi tiếng rồi lầm lỳ đi sang đó, được tầm 5" thì nó đi về. Tôi mới hỏi:
- Sao thế không đi được à..!?
Mặt nó cau có như chó trúng gió độc:
- Khách không đi, chê em già...Em nói em sinh năm 97 mà nó không tin. Mà thằng đó đeo kính nhìn non choẹt..
Tôi nghĩ bụng thì mày già thật mà, khách bình thường cỡ tuổi tao trở lên thì thấy trẻ chứ nhỏ hơn bọn nó chê già là đúng. Nó nói xong đi vào trong xé giấy báo đi ra sau đốt vía. Nó đang đốt vía thì ông chủ nhà nghỉ đi sang. Thấy tôi đang ngồi ông ấy mắng:
- Mày xem dạy lại nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-nuoi-gai/2099697/quyen-2-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.