Vài hôm sau thì Quỳnh xin về nhà, cũng đúng thời điểm nó bị không làm được. Cả nhà lúc đó còn mỗi Quỳnh là nhìn ok nhất. Tuy lắm lúc nó hơi chảnh nhưng nó lúc nào cũng làm nhiều nhất nhà. Thời điểm khó khăn, không có nhân viên nên thật lòng cũng chưa muốn để nó về. Nghĩ vậy thôi chứ nó đã xin về trước cả 10 ngày rồi. Hôm thanh toán của nó được khá nhiều tiền. Nó cầm tiền rồi nói:
- Về đợt này em mua cho bố cái xe máy, còn thừa thì cho mẹ.
Nó nói như nào thì mình biết vậy chứ nó cũng thuộc dạng ăn chơi, bồ bịch chẳng biết thế nào mà lần. Tôi chỉ nói:
- Cầm tiền cho cẩn thận không đi xe nó móc mất đấy.
Nghe đến móc túi là nó chia tiền ra làm hai phong bì. Xong nhét luôn vào áo vếu mỗi bên một cái. Đi làm thì nó ăn mặc mát mẻ chứ về quê cũng áo phông, quần bò, đi giày nhìn ngoan ngoãn lắm. Nhét vào kia thì bố thằng nào dám móc. Xong xuôi nó cười rồi chào tôi, chào chị em cái Hoa rồi kéo vali đi ra taxi. Cái Hoa đợt này cũng gửi cái Quỳnh 10tr mang về cho bố mẹ. Tiền lần trước từ hồi quán bị đập nó còn gửi tôi. Hôm trước nói chuyện với bà chị về tiền nong trả cho nhân viên thì tôi với bà chị cũng bất đồng quan điểm.
Bà ấy không muốn thanh toán hết tiền cho nhân viên, giả dụ nhân viên làm được 20tr thì lúc về bà ấy chỉ trả 15tr. Giữ lại 5tr để làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-nuoi-gai/2099696/quyen-2-chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.