Sáng hôm sau đang ngủ ngon vì đêm qua thức hơi muộn. Đang say giấc nồng thì điện thoại réo chuông ing ỏi. Thề với các bạn là đang có giấc mơ đẹp, một giấc mơ về mối tình đầu hồi học lớp 9. Ngày xưa đi học gọi là yêu đương nhưng có dám làm cái gì đâu, giờ già rồi nên mơ nó cũng có chút 18+. Đang mơ đến đoạn cao trào thì điện thoại nó làm tỉnh giấc. Mắt chưa mở tay quờ cái điện thoại trong đầu tôi nghĩ:
- Đứa mắc dịch chết toi nào gọi sớm thế. Lâu lắm mới được mơ mà nó còn phá.
Điện thoại hiện lên cái tên khuynh đảo cộng đồng mạng Tùng Sơn ( tôi lưu tên thèn Quyết là vậy mà). Con điên này sao nó gọi sớm thế chắc là gọi mở cửa. Tôi bấm nghe với giọng ngái ngủ:
- Sao mày không ngủ ở đó đến trưa trưa hãy về giờ mới 7h gọi cái đéo gì.
Nó nói với giọng hấp tấp:
- Anh ơi, khách rủ em đi ăn sáng. Em đi ăn xong em về nhé. Anh mở cửa sẵn cho em..
Đéo đợi tôi trả lời nó tắt máy luôn, phải nói càng ngày tôi càng căm con chi ca vâu này. Kiểu như nó cố tình tỏ ra ngoan ngoãn, đi đâu cũng gọi về xin phép nhưng thực ra nó đang phá tôi vậy. Nhưng phải nói Quyết vêu đong khách rất giỏi, hầu như khách nào đi nó cũng đối xử với nó rất nhiệt tình. Thằng thì chở đi ăn đêm, thằng thì mua thuốc trị hắc lào bôi vào háng cho nó, giờ lại thêm ông chở đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-nuoi-gai/2099695/quyen-2-chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.